TƯỚNG VỀ HƯU - Trang 148

ng như có than hồng. Phu nhân hỏi:

- Thưa ông, tôi lại hỏi khí không phải nữa, thế cái người con gái

mà ông hẹn bảy năm trước hình dạng thế nào. Chẳng là tôi người ở
vùng này, nói đến ai là tôi biết liền...

Hắn đăm chiêu, cau có:

- Trắng trẻo, môi đỏ, khô chân gân mặt, trông dáng vẻ như người

đĩ thõa. Có cái nốt ruồi ở chỗ này, chỗ này...

Hắn chỉ đâu đó lên người cô gái làm cô đỏ bừng cả mặt.

Phu nhân băn khoăn:

- Hay nhà Dung? Hay nhà Oanh?

Bà chủ quán nói:

- Thôi chết... Đúng cô Xoan rồi... Thưa ông, có phải ngày xưa cô

ấy chít khăn mỏ quạ, mặc quần nái đen hay không?

Hắn bảo:

- Phải.

- Có phải ông bảo người ta chân quê hay không?

Hắn bảo:

- Phải.

Bà chủ quán khóc òa lên:

- Ông ơi... Nó chết rồi, nó chết đã bốn năm rồi, còn đâu mà

đón đưa dâu... Hồi ở tỉnh về là nó chết liền... Nó tự vẫn, nó đắm
đò... Câu thơ ông viết cho nó, nó xé ở vạt áo ra để lại đây này...