TUYỂN TẬP TRUYỆN MA VÀ TRUYỆN NGẮN NGUYỄN NGỌC NGẠN - Trang 153

- Con kia ! Mày dám làm nhục cả làng này ! Mày ngủ với ai , phải khai

ra ngay không thì ông chẻ xác mày ra !

Nhiều bà đứng vây quanh , chả có nhiệm vụ gì cũng tốc váy nhảy chồm

chồm lên mà xỉa xói , bởi vì “một người lảm đĩ , xấu danh đàn bà” !

Lụa cứ đứng yên , không trả lời mà cũng nhất định không khóc , không

van xin . Lý trưởng mặt đỏ gay , tiếp lời chánh tổng :

- Mày gan phải không ? Con này láo ! Cụ chánh hỏi mà mày không giả

nhời hả ? Thằng nào đã ngủ với mày ? Mày khai ra , tao bỏ tù nó ! Mày
không khai thì mày khổ vào thân !

Lụa vẫn đứng yên , mắt mở trừng trừng nhìn lý trưởng , nhớ lại những

lần ông tạt ngang , gạ gẫm Lụa . Lý trưởng đập cái quạt xuống chiếu và nạt
lớn :

- Được rồi , để xem mày gan to đến đâu ! Trương tuần ! Trói nó lại !

Có tiếng dạ thật lớn , nhưng chẳng thất ai xông ra trói . Trên chiếu chủ

tọa , mỗi người nạt nộ một câu rồi các cụ chụm đầu vào nhau thì thầm một
lúc như bồi thẩm đoàn hội ý trước khi tuyên án . Cuối cùng lý trưởng mới
đứng dậy , dõng dạc công bố quyết định : Lụa phải thửa một bửa cổ đãi cả
làng từ già đến trẻ để tạ tội . Cứ “tám hai bốn một” , cả ngàn nhân khẩu
không được thiếu người nào !

Đến nước này thì Lụa mới sợ . Tiền đâu ra ? Bán cả nhà cũng không làm

nổi bữa cỗ ! Lụa òa lên khóc ! Lý trưởng chỉ mặt quát :

- Bây giờ thì đã chịu khai chưa ? Thằng nào làm cho mày có chửa ?

Khai ra để làng bắt vạ nó ! Không khai thì một mình mày chịu ! Nghe chưa
!