TUYỂN TẬP TRUYỆN MA VÀ TRUYỆN NGẮN NGUYỄN NGỌC NGẠN - Trang 187

Nói chuyện với Tân thì Hậu bạo mồm lắm . Nhưng gặp người lạ , cô lại

quy về với bản năng rụt rè cố hữu của phụ nữ . Cô phân vân suy nghĩ rồi
hỏi lại :

- Chúng em muốn lắm chứ ! Nhưng chúng em cả đời chỉ biết làm ruộng

. Buông cái cuốc cái liềm ra thì có biết gì nữa đâu mà làm cách mệnh ?

Trần Khải từ tốn đáp :

- Ai cũng làm cách mệnh được ! Mỗi người một chỗ đứng , một công tác

. Chỉ cần quyết tâm thôi !

Duyên cười :

- Cách mệnh có cần người nấu cơm thì chúng em xin xung phong !

Trần Khải cũng cười theo và xòe bàn tay :

- Chẳng hạn như thế . Đấy cũng là một công tác , một nhiệm vụ cách

mệnh !

Rồi hắn nghiêm mặt nói thêm :

- Hai cô phải suy nghĩ cho thật kỹ . Làm cách mệnh cực khổ lắm . Tây

nó mà bắt được là nó tra tấn , đày ra Côn Lôn , có khi còn bị chém đầu nữa
!

Hậu nắm chặt bàn tay , nói cứng :

- Em không sợ ! Anh cứ giao công tác đi . Em nhận ngay !

Trần Khải gật đầu rồi tiến xa hơn :

- Nhiệm vụ cách mệnh có khi đòi hỏi phải thoát ly . Nếu tổ chức cần ,

hai cô có dám thoát ly hay không ?