TUYỂN TẬP TRUYỆN MA VÀ TRUYỆN NGẮN NGUYỄN NGỌC NGẠN - Trang 238

gọi lớn :

- Nhà ơi ! Về u bảo !

Cả lớp ai cũng nhìn Đoan rồi lại nhìn thằng Tý . Đoan nói cứng :

- Chốc nữa về !

- U bảo về ngay thái cám lợn !

Đoan trừng mắt nạt lại :

- Về trước đi ! Đang giở tay ! Lợn mới cho ăn lúc nãy ! Về đi !

Khổ cho Đoan là lấy chồng con nít khó xưng hô quá nên cứ nói trống

không như vậy . Thằng Tý lại giục :

- Nhà không về thì tớ không về . Tớ cứ đứng đây ! U dặn thế !

Bực mình quá , lại sợ làm mất thì giờ của cả lớp , Đoan đành phải buông

kim chỉ đứng dậy , đi nhanh ra ngoài . Thằng Tý lẽo đẽo chạy theo ra cổng .
Trong lớp có tiếng bình phẩm chế giễu vọng ra :

- Cu Tý năm nay nhớn lắm rồi ! Đứng đã đến … ngực cái Đoan . Không

còn phải kiễng (nhón) chân nữa !

Cả lớp cùng cười vang , nhưng cùng thương cảm cho hoàn cảnh của

Đoan . Trông người lại nghĩ đến ta .Có nhiều cô tự hỏi :

- Đẹp như cái Đoan mà nhân duyên còn chả ra gì , huống chi là mình !

Bây giờ nhìn Đoan đứng ủ rũ trước mặt , Hậu bùi ngùi nói :

- Chị ngồi xuống đi , chị Đoan . Tôi biết rõ hoàn cảnh của chị , tòan thể

chi bộ đều biết rõ hoàn cảnh của chị . Nhưng như tôi vừa nói , lần đầu tiên
tỉnh bộ chiếu cố đến Hải Ninh . Tôi phải đi đầu . Rồi lần lượt sẽ đến các chị