TUYỂN TẬP TRUYỆN MA VÀ TRUYỆN NGẮN NGUYỄN NGỌC NGẠN - Trang 416

Trước thái độ bất ngờ của Mão , cả Kiệt và Hậu đều ú ớ không biết phản

ứng như thế nào , chỉ đưa mắt nhìn nhau . Vài giây sau , Hậu mới nghiến
răng uất hận mắng lại :

- Cái anh này hay nhỉ ! Láo vừa chứ !

Mão nắm cánh tay Hậu lôi ra cửa , xô mạnh vào tường và tiếp tục mắng

lớn cố ý cho mọi người lối xóm cùng nghe :

- Mày còn nỏ mồm phải không ? Bận này ông tha ! Bận sau mà ông còn

bắt gặp thì xéo ngay !

Bà Vỵ từ nãy đến giờ vẫn đứng ở cửa , hồi hộp theo dõi . Bà hài lòng vì

ít ra Mão cũng biết nghe lời mình , xỉ vả Hậu . Bà tiến lại ôn tồn can :

- Thôi ! Cô ấy trót dại . Từ nay chả dám thế nữa đâu !

Hậu trừng mắt nạt lại bà Vỵ :

- Bà bảo chả dám là chả dám cái gì ? Tôi làm gì mà bảo tôi trót dại ! Chỉ

nói láo nói lếu !

Hàng xóm từ từ bu lại , nhà cửa thì sát vách nhau , nên bất cứ chuyện gì

xẩy ra ở một nhà , chỉ trong khoảnh khắc cả xóm đều biết hết . Bà Vỵ lờ
Hậu đi , quay sang đề nghị với Mão :

- Cẩn tắc vô áy náy ! Từ nay đừng có nấu cơm tháng cho người ta ăn

nữa ! Tháng kiếm được vài hào bạc mà có ngày mất vợ ! Đuổi quách đi cho
xong ! Rõ thật nuôi ong tay áo !

Kiệt từ trong nhà bước ra , cố nhịn , bảo Mão :

- Anh Mão ! Có chuyện gì không nên không phải thì đóng cửa bảo nhau

. Sao lại kéo ra đường làm ầm ĩ đến thế này ?