TUYỂN TẬP TRUYỆN MA VÀ TRUYỆN NGẮN NGUYỄN NGỌC NGẠN - Trang 519

Quảng lại dặn thêm :

- Tôi dặn hờ chị cái này . Cửa hiệu hàng sáo thì người ra người vào tấp

nập cả ngày , chị ở đây thì chả có gì đáng ngại . Nhưng giả như có ai hỏi thì
anh Tửu đây sẽ bảo với người ta chị là cháu của anh ấy , ở nhà quê ra đứng
bán hàng hộ anh ấy . Cháu gọi bằng cậu . Anh Tửu là em của mẹ chị . Chị
nhớ như thế kẽo trống đánh xuôi kèn thổi ngược thì nguy to . Ấy là nói
phòng xa thế thôi chứ chị chả ở đây lâu đâu . Vài hôm là cùng !

Duyên nhìn Tửu gật đầu :

- Vâng . Tôi nhớ !

Tửu chộp cái khăn vải trên mặt bàn , đưa lên mặt mình lau mồ hôi rồi

vui vẻ tiếp lời Quảng :

- Từ bây giờ chị bắt đầu gọi tôi là cậu xưng cháu cho nó quen đi ! Có ai

hỏi tôi sẽ bảo với người ta là cửa hiệu neo người quá , tôi phải về quê gọi
cháu tôi lên trông nom giúp một thời gian ! Nhưng tốt hơn cả là chị tránh
đừng nói chuyện với ai . Việc bán hàng thì đã có tôi !

Duyên đáp :

- Vâng ! Tôi cứ ở trong nhà . Anh cần sai bảo gì thì gọi tôi ra !

Nhân tiện Duyên hỏi Quảng :

- Nhà này chỉ có hai anh thôi sao ? Còn ai khác hơn nữa không , anh

Quảng ?

Quảng lắc đầu :

- Không ! Nhà này chỉ có mình anh Tửu thôi . Tôi ở chỗ khác . Cần gì

thì anh Tửu sẽ liên lạc với tôi .