TUYỂN TẬP TRUYỆN MA VÀ TRUYỆN NGẮN NGUYỄN NGỌC NGẠN - Trang 90

Ông Chánh nghiêm mặt đáp :

-Tao có nghe thấy gì đâu ? Hay là đêm qua, hay là đêm qua có đứa nào

chun vào đây ngủ nhờ ?

Sử lắc đầu buồn rầu nói :

- Không đâu ông ạ , cô Khuê con đấy ! Con tin chắc như thế !

Sử muốn chạy vào nhưng lửa tràn ngập từ trên xuống dưới , anh đành

đứng sang bên , ông Chánh bối rối bảo :

- Mày chỉ tin nhảm ! Thôi mày ở lại đây, khi nào cháy tàn rồi hẳn về

Sử chớp mắt nói :

- Ông nghe kỷ mà xem, tiếng khóc rõ mồn một. Tội cô con quá ông ơi.

Ông Chánh không nói gì , Sử ưu tư nói :

- Bẩm ông, nhở nó cháy lan sang mấy đống rơm thì sao ạ ?

Ông Chánh khoát tay :

- Cho cháy hết đi, không tiếc !

Ông vừa dứt lời thì trong đám lửa cháy phần phật trước mắt ông nghe

văng vẳng có tiếng gọi của Khuê :

- Bố ơi về với con, về với con...bố ơi...!

Vẫn cái giọng nói mơ hồ ấy , mỗi lần ông nghe là mỗi lần ông kinh

hoảng lạnh xương sống , mặt tái xanh , ông cố nhắc lại với Sử :

- Mày ở lại đây , tao phải về trước có việc.