TUYỆT THẾ CHIÊU HOÀNG - Trang 361

Thiên Hinh khẽ giật mình rồi cũng chui vào lòng y.

-Nhớ nàng chết mất.

-Chàng còn biết nhớ, sao đêm qua...

-Đêm qua ta ngủ quên ở thư án...

Nàng đưa tay lên quầng thâm dưới mắt Cảnh.

-Sao dạo này chàng gầy đi nhiều vậy?

Cảnh đẩy nàng vào lòng rồi siết chặt lấy nàng.

-Thiếu nàng, ta ăn chẳng ngon nữa. Ta cùng nàng ăn cơm mười mấy năm

rồi, đã quen rồi.

-Ngốc ạ, phải tự biết chăm sóc mình chứ.

Nàng trong lòng y ấm áp mà tâm thấy xót xa vô cùng.

-Thuận Thiên sắp sinh rồi, sắp tới nàng phải chịu thiệt thòi, hãy hứa với

ta, nàng phải mạnh mẽ đối mặt.

-Cảnh, đến một lúc nào đó hoàng cung này không giữ nổi thiếp nữa, thì

chàng cũng đừng giữ thiếp, nhé?

Cảnh đẩy nàng ra, trừng mắt nhìn nàng.

-Ý nàng là sao? Nàng muốn đi à? Thiên Thiên...

Nàng đặt tay lên bờ môi đang thấp thỏm không yên của y, mỉm cười hiền

hậu.

-Cảnh, để thiếp ở trong hoàng cung này là đang giết chết thiếp. Hoàng

cung này là của tổ nhà Lý, là của cha ông thiếp, từng là của thiếp, bây giờ