VÌ NHỮNG ĐOÁ HỒNG - Trang 311

Cô nhún vai. Cô không muốn lãng phí thời gian tranh cãi với anh. Sự nặng
nề trong không khí cho thấy một cơn bão đang đến gần, và cô không muốn
bị ướt sũng cho đến khi cô có một chuyến thăm tốt đẹp với người bạn mới.

Cô thậm chí còn không để Harrison mang đồ tiếp tế vào trảng rừng
trống. Cô đã thực hiện ba chuyến đi và cuối cùng đã hoàn thành việc xếp
chồng tất cả các món quà của mình thành một đống ở trung tâm khu đất.

Mary Rose kinh ngạc khi lần này Corrie cho phép cô đến gần hiên nhà
hơn. Cô coi điều đó như sự tiến bộ thực sự trong mối quan hệ của họ.

Cô không hề để tâm chút nào về khẩu súng săn đã chỉa vào cô toàn bộ thời
gian cô đứng ở đó. Cô chỉ biết ơn rằng Harrison đã không ở đủ gần để nhận
ra. Anh chắc chắn sẽ tạo nên một cảnh tượng nếu anh nghĩ cô đang gặp nguy
hiểm.

Tuy vậy, anh không ở yên tại nơi cô muốn. Không tạo ra một âm thanh nào,
anh đã chuyển đến một vị trí, nơi anh có được sự che dấu bởi đám lá mà vẫn
có một cái nhìn rõ ràng về phía trước của căn cabin.

Khi anh phát hiện ra nòng của cây súng săn nhô ra từ cửa sổ, trái tim anh
gần như ngừng đập. Nó chỉa thẳng vào Mary Rose. Phản ứng ban đầu của
anh là rút súng ra và bắn vào phía nòng súng ấy. Phải nỗ lực cực độ để anh
không can thiệp. Anh toát mồ hôi, dĩ nhiên, nhưng sau mười, rồi mười lăm
phút trôi qua, anh nhận ra khẩu súng săn chỉ để trình diễn. Anh vẫn không
rời mắt khỏi mối đe dọa, dĩ nhiên, nhưng cuối cùng anh cũng có thể thở bình
thường trở lại.

Hành vi của Mary Rose và cuộc nói chuyện một chiều của cô trong một giờ
tiếp theo thật kỳ quái và thú vị.