VICHIA MALEEV Ở NHÀ VÀ Ở TRƯỜNG - Trang 152

- Thì tớ chẳng kể nữa.

Đúng lúc ấy thì trong hành lang có tiếng bước chân, cửa mở ra và

thằng Vania thò đầu vào.

- Lenia, cậu xong chưa thế? Chúng tớ vẫn đang chờ cậu đây mà.

- Vào đây, Vania! Hóa ra nó chả ốm đau gì hết!

- Không ốm đau gì à? – Vania ngạc nhiên bước vào phòng.

- Ai không ốm cơ? Giọng thằng Iura từ ngoài hành lang vọng vào. Rồi

thằng Iura cũng xuất hiện, sau nó là những đứa khác

- Còn ai vào đấy nữa! Nó đấy, thằng Siskin, không hề ốm, - Lenia nói

- Thế là thế nào?

- Thế này này: Tớ vào phòng, thấy nó đang trồng cây chuối.

- Thế là thế nào, sao cậu lại đánh lừa chúng tớ? Cả tổ hét.

- Tớ… thế này… - Thằng Siskin muốn thanh minh - Tớ đùa thôi.

- Lại có cái kiểu đùa ở đâu thế?

- Thì tớ đùa mà – Siskin giang cả hai tay ra.

- Thế mà bọn mình thì lo lắng cho nó, - Vania nói, - cả tổ đến thăm nó,

còn nó thì đùa. Nó nghĩ ra chuyện giả vờ ốm nữa!

- Tớ sẽ không dám đùa thế nữa đâu, rồi các cậu thấy… - Siskin bối rối

nói.

- Thế sao cậu không đi học? – Iura hỏi. - Cậu cố tình giả vờ ốm để bỏ

học chắc?