VIÊN NGỌC CỦA HOÀNG ĐẾ - Trang 58

- Nỗi đau ấy đâu có thể nhìn thấy được. Nó nằm trong dạ dày tôi.

Rồi hắn ợ rất to đến nỗi các tên ăn mày ở trong quán đều phải kính

phục nhìn thủ lĩnh.

- Đấy ông nghe thấy chứ? Trong dạ dày, bộ phận quan trọng nhất của

cơ thế con người.

- Thế có chuyện gì vậy?

Cúi sát lão Hồng, gã khàn khàn thầm thì:

- về một người đàn bà.

Vẻ đau khố ở gã làm lão Hồng cố nén cười, hỏi:

- Quý bà nào vậy?

- À, ông nói rất đúng: đó là một quý bà... một quý bà thật sự. Đã có

thời cô ta phục vụ ở hoàng cung, ở kinh đô. Đó là một con người nhạy cảm,
rất hay xúc động. Cô ta rất thận trọng khi biểu lộ tình cảm...

Lão Hồng nhìn kỹ mặt Thịnh Ba. “Một phụ nữ làm việc ở hoàng

cung?” Ông vội đứng lên, hỏi luôn:

- Có viên ngọc nào trong việc ấy?

- Rất tuyệt! Ông dùng từ rất hay. Một viên ngọc... Đúng cô ta là một

viên ngọc. Một viên ngọc giữa các viên đá tầm thường! Ông hãy đến gặp
cô ấy và nói tốt về tôi. Nhưng ông cần cân nhắc từng lời, tôi không muốn
ông làm mất đi sự trong trắng ở cô ấy.

Lão Hồng hoàn toàn chả hiểu gì cả. Việc ấy có liên can gì đâu đến vụ

viên ngọc bị đánh cắp! Chần chừ một lúc, lão hỏi:

Liên Kết Chia Sẽ

** Đây là liên kết chia sẻ bới cộng đồng người dùng, chúng tôi không chịu trách nhiệm gì về nội dung của các thông tin này. Nếu có liên kết nào không phù hợp xin hãy báo cho admin.