Hoàng Bội tuy là cùng Tiểu Khai đến, nhưng là một khi đã gặp Tuyết
Phong, tự nhiên là theo sư phụ đi, Tiêu Vận và Tiểu Khai cùng nhau ngồi
trên Thất Bảo Kim Thuyền, đi đến Lưu Vân Thủy Tạ, để lấy quyển sách
nhỏ “ Thiên Hạ đệ nhất song tu đại pháp ” .
Cho đến giờ còn có chút xấu hổ, còn nhớ rõ một ngày trước, Tiểu Khai
và Khinh Hồng hai người ngồi thuyền đi Côn Lôn, dọc đường đi cười nói
vui vẻ, rất náo nhiệt, lúc này đây, Khinh Hồng như cũ ngồi phía trước, một
bộ ba ba đáng thương, một câu cũng không dám cùng Tiểu Khai nói, Lam
Điền Ngọc tuy muốn nói một chút gì, nhưng là dù sao cũng vừa mới đánh
nhau qua, tốt nhất để điều chỉnh lại đã, Tiêu Vận hôm nay lần đầu tiên thấy
Tiểu Khai đại phát lôi đình, trong lòng rung động đến giờ phút này không
có tiêu trừ, cho nên cũng yên lặng cúi đầu không nói một lời, không biết
suy nghĩ cái gì. Tiểu Khai tâm loạn như ma, trong chốc lát liều mạng suy
nghĩ về thiên hạ đệ nhất song tu đại pháp, trong chốc lát lại nghĩ về bích
thủy thiềm thừ hoàn toàn không biết manh mối, trong chốc lát lại muốn
mình đi Côn Lôn tìm Phi Hạc thượng nhân hỗ trợ bày trận, thật sự là nhiều
việc, nghĩ đến đau đầu, làm sao còn có thể nói chuyện ?.
Bất chi bất giác, liền đến Lưu Vân Thủy Tạ,
Tiêu Vận tuy vào tu chân giới sớm hơn Tiểu Khai rất nhiều, dù trước
một vài năm nhưng là trước trình độ hiểu biết nửa chừng nửa vời, có thể nói
cái gì cũng chưa gặp qua, lúc này đây đi theo Tiểu Khai được mở rộng tầm
mắt, Thục Sơn kết giới, Thập Vạn Thiên Hỏa, Thập Vạn Huyền Băng, thập
vạn lưu sa, Nhược Thủy, Hãm Không đảo, Ngưng Hương bảo châu, mạt
trượt đại trận, từng dạng từng dạng tu chân giới khó gặp, tất cả những thứ
trước mặt biểu diễn một lần, nàng đều thẩm mĩ có chút kiệt sức, lần này
nhìn Lưu Vân Thủy Tạ như vẩy cá, lại cũng không cảm thấy có bao nhiêu
ngạc nhiên, chính là nhàn nhạt thoáng qua, mắt liền nhìn xuống.
Lam Điền Ngọc không nói nhiều, bảo Bạch Lộ dẫn mọi người đi mật
thất trước, nàng tự mình đi ra ngoài không bao lâu sau cầm một quyển sách