VÔ TỰ THIÊN THƯ - Trang 2106

" Ân, được rồi, ta muốn hỏi ngươi một vấn đề thôi." Tiểu Trúc nói: "

Ngươi tên là gì, từ đâu tới, còn có, cha mẹ ngươi là ai?"

Tiểu Khai khẽ run lên, cũng không biết là tư vị gì. Vấn đề này, đúng là

vài ngày trước lúc ở thần khí điện phủ hắn đã hỏi Tiểu Trúc, không nghĩ tới
nàng vẫn còn nhớ rõ.

Gáy của tiểu Hùng Miêu đẫm mồ hôi, nói: " Tiểu nhân gọi là Ngọc Hồ,

từ tu chân giới tới, ách...tiểu nhân là khí vật thành yêu, không có cha mẹ."

" Ha ha, ngươi gạt ngươi." Tiểu Trúc cười thật thanh thúy: " Ngươi rõ

ràng là hùng miêu, sao lại là khí vật thành yêu, nói đối cũng không biết
nga."

" Ta...ta là hùng miêu, không không không, ta là dạ hồ..không đúng,

ta...ta là bạch ngọc dạ hồ." Tiểu Hùng Miêu mồ hôi hột rơi xuống: " Kỳ thật
ta..ta là..." Trong đầu hắn một đoàn rối loạn, bật thốt: " Ta là Nghiêm Tiểu
Khai!"

Tiểu Trúc bỗng nhiên ngây người, sau một lúc lâu, phảng phất mất hứng

nói chuyện, thở dài, nói: " Ngươi lại gạt ta, ta thấy qua Nghiêm Tiểu Khai,
bất quá ta nghĩ người kia cũng không phải thật sự là Nghiêm Tiểu Khai, ta
cuối cùng nghĩ thấy, ta thấy qua hắn...bỏ đi, nói với ngươi nhiều như vậy để
làm chi, ngươi trở về phục mệnh đi."

Tiểu Hùng Miêu gật gật đầu, cả lời cáo từ cũng không nói, như muốn

lăn luôn xuống lầu, nhìn Tiểu Khai ra dấu, ý tứ như nói: " Ta về trước." Rồi
chạy nhanh.

Tiểu Khai núp dưới thang lầu, nghe bên trên có vài tiếng thở dài, chậm

rãi ngồi xuống.

Vài ngày kế tiếp, Tiểu Khai mỗi ngày đều trộm đến xem Tiểu Trúc, thân

thể Tiểu Trúc khôi phục rất nhanh, sắc mặt càng lúc càng hồng nhuận, mấy