chỉ có một cây nến long phượng màu đỏ, bị gió thổi vào lung lay hoảng
hoảng, lão bà nhìn thấy, cười nói: " Gần đây không có người ở, ba vị đường
xa mà đến, đã mệt mỏi rồi, lão nhân, còn không mau đưa ba vị khách nhân
vào nghỉ ngơi."
Lão nhân gật đầu, lại lộ ra nụ cười có lỗi: " Ba vị, hàn xá nghèo khó,
tổng cộng chỉ có ba phòng, ta và lão bà ở một phòng, còn lại hai gian, ba vị
có lẽ phải ở chật chội một chút."
Lão nhìn Tiểu Khai, nói: " Vị công tử này, không bằng nhường cho hai
vị nữ quyến ở một gian, ngươi trụ một gian được không?"
Tiểu Khai nhảy dựng, liên tục lắc đầu nói: " Không được không được, ta
muốn cùng ở chung với Tiểu Trúc."
Tiểu Trúc nhịn không được liếc mắt nhìn Tiểu Khai, trên mặt thoáng đỏ,
cũng không nói chuyện.
Lão nhân lộ ra vẻ giật mình: " Nga, nguyên lai công tử và vị tiểu thư này
đúng là vợ chồng, tiểu lão ra loạn chủ ý, thật sự là ngại quá."
Tiểu Trúc nói: " Lão nhân gia, ngài hiểu lầm rồi, chúng ta cũng không
phải vợ chồng."
Lão nhân kinh ngạc: " Kia vì cái gì..."
" Không vì cái gì." Tiểu Khai nắm chặt tay Tiểu Trúc: " Dù sao ta phải ở
chung phòng với Tiểu Trúc, nếu không...nếu không ta thật sự lo lắng..."
Vũ Ca ở bên cạnh cười lạnh nói: " Ai muốn ở chung với các ngươi,
ngươi yên tâm, Bá Cách Vũ Ca ta cũng không phải hạng người gian tham,
khẳng định sẽ không giống như người ta, đánh lén ám toán, gạt thần khí
người, làm cho người trong thiên hạ chê cười."