Tiểu Khai lặng lẽ thở dài, lắc đầu, trong lòng biết Vũ Ca đã quay trở về
đường cũ. Hắn tự nhiên sẽ không giải thích với lão nhân chuyện gì về việc
thề non hẹn biển, chỉ đổi lời nói: " Lão nhân gia, bây giờ chúng ta phải đi,
chẳng biết đường phía trước nên đi như thế nào?"
Lão nhân cười nói: " Cấm Ma Lĩnh Vực cũng không lớn, ngươi dọc theo
sơn mạch đi thẳng phía trước, đại khái đi qua bốn ngọn núi, sẽ tới biên giới,
tiểu lão từng nghe người ta nói qua, một khi qua biên giới, sẽ không quay
về được, cho nên tiểu lão không dám đi tới đó, công tử nếu muốn đi, nên
cẩn thận một chút mới tốt."
Tiểu Khai gật đầu nói: " Đã như vậy, thì chúng tôi xin cáo biệt."
Lão nhân vội giữ chặt cánh tay Tiểu Khai: " Công tử khoan vội đã."
Tiểu Khai ngạc nhiên nói: " Còn có chuyện gì sao?"
Lão nhân cười nói: " Ta xem vị tiểu thư này hôm qua có mang giày,
nhưng hôm nay lại để chân trần rời đi, đạo sơn mạch này không bằng
phẳng, có là chân trần sẽ rất khó đi được, tiểu lão cấp cho nàng một đôi giày
để đi thôi."
Tiểu Khai lúc này mới chú ý tới, Tiểu Trúc quả nhiên để chân trần, đôi
Cửu Thiên Huyền Nữ Hài đã bị mất đi hiệu lực, từ đêm qua đã bị hắn ném
ra ngoài cửa sổ.
Lão nhân vừa đi, lại cầm tới không ít, trước tiên hắn đưa một đôi giày cỏ
cho Tiểu Trúc, cười nói: " Nhà cỏ nghèo khổ, không có hài tốt cho công tử
tiểu thư mang, chỉ có đôi giày cỏ tự tay lão đan, mang đỡ một chút a."
Sau đó, hắn lại đưa cho Tiểu Khai một cây quải trượng, thoạt nhìn màu
sắc ảm đạm, không biết là do cây gỗ gì chế thành: " Trên đường đi, công tử
dùng cái này, đi cũng dễ dàng hơn một chút."