VÒNG NGUYỆT QUẾ CÔ ĐƠN - Trang 47

- Cô sẽ tự tìm hiểu lấy.

Khi chúng tôi đến ngôi nhà của nạn nhân thì chỉ còn lại rất ít người ở

đó. Tôi gặp Biền ở cửa. Hắn nhe răng cười và nói:

- Nhà báo đến muộn quá. Tất cả đã được đưa đi.

- Tôi làm báo viết. Anh có biết gì về vụ này không?

- Tôi nghe sơ sơ - Biền nhún vai - Họ là cộng sản nằm vùng.

- Anh tin như thế chứ?

- Tôi nghe vậy. Mà cô tìm hiểu chi cho mệt. Chúa gọi họ đi vì họ có

tội.

Tôi không hỏi gì thêm và đi vào nhà. Ở phòng khách có một cô gái

còn trẻ đang ngồi khóc, đầu tóc rũ rượi.

- Em là người trong gia đình này ư? - Tôi ôm lấy vai cô gái.

- Dạ - Cô gái nấc lên.

- Khi bọn giết người đến, em ở đâu?

- Em đi Orange chơi với bạn.

- Bây giờ em sẽ sống thế nào?

- Em không có biết. Em sợ... họ sẽ giết em. Em biết họ.

- Sao em biết?

- Họ đã đến đây nhiều lần. Sau những lần ấy, bác em sợ lắm.

- Em có nhớ mặt một tên nào không?