VUA HÀM NGHI - Trang 116

Thuận (một cố đạo An-nam) xin mấy điều đó, cốt ý là

truyền-giáo tự do và sợ rằng cho người đi du-học, nếu họ giỏi

lên sẽ chống-cự với Triều-đình và gây họa cho Nhà-nước.

Biểu của Đặng-đức-Thuận bị bác, Phan-đình-Phùng lại

được mục-kích cuộc âm mưu đánh đổ vua Tự-Đức để thực

hành chương-trình tăng quân-bị của mấy vị quan có kiến-

thức trong triều. Cuộc âm-mưu tiết-lộ, mấy vị quan kia bị xử

tử. Trước khi bị biếm, Phan lại còn được thấy Henri Rivière

lấy thành Hà-nội, đúng với lời dự-đoán của Đặng-đức-Thuận

từ 10 năm trước.

Tiếp, Thủy-sư Đô-đốc bắn vào cửa Thuận (1883). Triều-

đình Huế phải ký hiệp-ước chịu quyền bảo-hộ của nước Pháp.

Những việc ấy cứ theo thứ tự mà phát hiện, ăn khớp với

những điều dự-đoán của sĩ-phu trong nước từ năm 1870 mà

duy chỉ có vua Tự-Đức, người nắm chủ quyền là không nhìn

thấy.

Phan-đình-Phùng tin chắc rằng nước Việt-nam sớm chầy

rồi cũng có lúc bị khốn, ngọn bút lông chỉ là một thứ khí-giới

để tự diệt-vong nên sau khi trở về Vụ-quang, ông nhãng

nghề làm văn mà chuyên về võ-bị.

Vụ-quang là một ấp hẻo-lánh, hai phía là núi, ở lùi trong

cái cảnh thanh-u của tỉnh Hà-tĩnh. Để tả cái địa-thế của đất

Vụ-quang và công việc chiến-đấu của đảng Cần-vương,

Phan-trọng-Mưu một đồng chí của Phan-đình-Phùng còn để

lại hai bài thơ :

I.

Mâu sơn hiểu vụ tỏa hàn khê,