VUA HÀM NGHI - Trang 122

cho cơ-mưu khỏi tiết lộ, Thống-soái cho giữ kín giáo-dân kia

ở một nơi và dặn giáo-sĩ Hoằng không được mang mưu-lược

ấy tâu với vua Đồng-Khánh. Vua Hàm-Nghi xuýt bị khốn ở

cửa Khe vì hai đạo quân Pelletier và Plagnol cùng đánh vào

một lúc, cũng là bởi mưu lược của giáo-sĩ Hoằng.

Nhưng Trương-quang-Ngọc là người cùng với Tôn-thất-

Thiệp có trách nhiệm phải bảo-vệ cho vua Hàm-Nghi, lại hiểu

miền này hơn hết mọi người. Ngọc đưa vua đi ẩn khi ở

Thanh-cước, khi Ma-rai, có khi về hẳn cửa Khe, nhưng chỉ

quanh quẩn ở mấy khu rừng tiếp giáp ba tỉnh Quảng-bình,

Hà-tĩnh và Cam-môn (Lào). Chỗ này, nguồn nước của dải

Trường-sơn đã khơi lên mấy con sông : Nai, khe Giòi, khe Ve,

Ngàn-sâu, Ngàn-phố. Con thuyền vong-mệnh nay đây mai

đó, lênh-đênh trên mấy dải nước trong xanh. Có khi Ngọc lập

lên vài túp lều ở khe núi làm chỗ vua ẩn tạm. Nhưng vua

Hàm-Nghi không ở đâu lâu. Khi quân Pháp kéo đến cửa Khe

thì vua đã thiên sang Ta-bào, Quân Pháp vẫn biết vua Hàm-

Nghi ẩn ở vùng này, nhưng không sao biết được đích là ở

đâu, cho nên có lúc người ta đã phao lên rằng vua Hàm-Nghi

bị bệnh thương-hàn, chết.

Đồ nhật-dụng của nhà vua gồm có mấy món : nước

mắm, cá khô, lá ngấy-hương thì từ phủ Quảng-trạch gửi sang

do một người làng Thanh-lạng quen gọi Bát Danh đệ lên

cung, tiến. Cái tung tích bí mật của vua Hàm-Nghi nhờ đấy

mà không ai biết, ngoài mấy người hầu cận và đội quân

Mường của Trương-quang-Ngọc.

Biểu ở các nơi lúc đầu đều gửi về Thác-dài (thuộc làng

Cổ-liêm) và do Tôn-thất-Đạm dâng vua, vì Thuyết sau khi