VUA HÀM NGHI - Trang 126

giãi bày ý kiến của tôi với Đại-uý. Đại-uý cho rằng tôi bất

bình về những đồn luỹ của bọn giáo-sĩ lập nên, điều đó, Đại-

uý nói đúng. Vậy xin Đại-uý là đại-biểu của nước Pháp ở đây

biết cho rằng ý tôi chỉ muốn lánh vào một nơi tĩnh-mịch

không phải làm nô lệ ai và ở trên một khu đất không phải

của riêng ai hết, giữa trời và đất. Làm gì ? Rồi trở nên thế

nào ? Tôi không biết mà tôi cũng không nghĩ tới. Xin chúc

Đại-uý được khang thọ… »

Sang tháng Chạp 1886, Triều đình phái Hoàng-kế-Viêm

ra Quảng-bình chiêu dụ đảng Văn-Thân và khuyên Lê-Trực ra

hàng. Nhưng việc làm của Hoàng-kế-Viêm không có kết quả.

Từ Động-hải ra Quảng-khê, rồi lại từ Quảng-khê đi Thọ-ngôn,

kẻ mang sứ mệnh của vua Đồng-Khánh chung qui chỉ bị phỉ

báng mà không nên công cán gì.

Tôn-thất-Đạm thừa lúc quân Pháp bất động, cho triệu Lê-

Trực và Nguyễn-phạm-Tuân lên tổ chức một đội quân ở

Thượng-du sông Nam và tiếp nhận các toán quân từ phía Bắc

dồn xuống.

Hoà chẳng được, quân Pháp lại xoay sang mặt chiến. Tại

Minh-cầm, Đại-uý Mouteaux lập đồn luỹ và phái người đi do

thám các nơi. Khi đánh một đồn nhỏ trong có chừng 50 tên

quân, Đại-uý bắt được tên cựu lý-trưởng xã Lâm-lang. Bị tra

tấn, tên này chỉ những chỗ-yếu của Nam-quân và nói rõ là

Nguyễn-phạm-Tuân có ước một ngàn quân, đóng tại Tuyên-

hoá.

Ngày 17 tháng Hai 1887, viên Đại-uý quản đồn Minh-cầm

tiếp được tin sau này của cố Tortuyaux trụ trì nhà thờ Hương-