VUA HÀM NGHI - Trang 134

đi trước.

Một toán quân rẽ vào một túp nhà ở cạnh đường ăn cơm,

tình cờ bắt gặp Nguyễn-phạm-Tuân cầm gươm lệnh và ấn-tín

chạy ra, liền bắn. Nguyễn-phạm-Tuân bị đạn trúng sườn. Hai

viên lãnh-binh đi theo cũng bị bắn chết.

Quân Pháp đón đường vào rừng, các tướng bộ hạ của

Nguyễn-phạm-Tuân ở trong xóm chạy ra đều bị bắn chết hay

bắt sống.

Giữa đám người chết và bị thương nằm lăn lóc ở dưới đất,

Đại-úy Mouteaux nhận thấy Nguyễn-phạm-Tuân tuy bị

thương nặng, nhưng vẻ mặt vẫn điềm nhiên.

Đại-úy Mouteaux trích lấy viên đạn ở cánh sườn Nguyễn-

phạm-Tuân và cho băng buộc cẩn thận. Nguyễn-phạm-Tuân

ra vẻ ngạc nhiên, nhưng chỉ yêu cầu quân Pháp bồi thêm cho

một viên đạn nữa để được chóng chết.

Bên cạnh Nguyễn-phạm-Tuân lúc ấy có một cậu nhỏ

chừng bảy, tám tuổi. Cậu nhỏ đó là Tôn-thất-Trọng, con thứ

ba Tôn-thất-Thuyết mà Thuyết đã phó thác cho Nguyễn-

phạm-Tuân, trước khi sang Tàu.

Trong số những người bị bắt có mấy vị quan nhỏ thuộc hạ

Nguyễn-phạm-Tuân. Ngoài cờ trống và khí-giới, quân Pháp

nhặt được bảy cái mề-đay vàng, mấy đồng bạc và một thỏi

bạc. Cái di-sản của Nguyễn rút lại chỉ có ngần ấy.

Đại-úy Monteaux cho khiêng Nguyễn-phạm-Tuân và giải

những người bị bắt về đồn Minh-cầm.

Sáng sớm hôm sau Nguyễn-phạm-Tuân biết mình sắp