VUA HÀM NGHI - Trang 45

Cam-lộ và Tân-sở để dự bị chiến tranh.

Tuy vậy, cái nhuệ khí của Nam-triều cũng đã nhụt, Triều-

đình Huế xưa nay vẫn tin cậy vào sức giúp đỡ của Tàu.

Không ngờ Trung-hoa cũng bị kiệt-quệ chẳng kém gì dân tộc

mình. Ngày 11 tháng Năm 1884, Lý hồng-Chương ký hiệp-

ước Thiên-tân nhượng chủ quyền nước Việt-nam cho người

Pháp.

Patenôtre đại-biểu Pháp ở Tàu về nước có rẽ qua vào Huế

thăm Nguyễn-văn-Tường. Patenôtre nhân dịp này ép Nam-

triều phải thừa nhận hiệp-ước Harmand.

Yếu thế, Tường đành phải cử hai đại-biểu hợp bàn với

Patenôtre tại tòa Lãnh-sự.

Nam-triều trước còn từ chối, sau phải nhận để cho quân

Pháp đóng tại Mang-cá ở phía sau thành. Điều khoản này là

một sợi giây thắt cổ cho Nam-triều.

Vì cái địa thế ở Mang-cá sẽ giúp cho quân Pháp nhìn rõ

những cử chỉ của Nam-quân và gây một trở lực lớn cho Nam-

triều khi muốn hoạt động.

Một điều khó giải quyết nữa là con ấn của vua Tàu phong

cho vua Việt-nam. Ấn bằng bạc mạ vàng, trên nắm trạm một

con lạc-đà nằm phủ phục. Mặt dưới có khắc mấy chữ Hán : «

Việt-nam quốc-vương chi ấn ».

Ý Patenôtre muốn thu ấn ấy mang về Pháp lấy cớ rằng

Tàu đã nhường Việt-nam cho Pháp thì ấn còn dùng được việc

gì.

Nhưng Tường cho sự người ta lấy mất ấn tín là nhục cho