VUA HÀM NGHI - Trang 51

Hội-đồng này cũng chẳng hoạt-động gì.

Tiếp, lại xẩy ra việc Gia-hưng-Vương bị giết, Gia-hưng-

Vương là em vua Tự-Đức, Gia-Hưng hồi đó chừng 50 tuổi,

vốn thân-thiện với người Pháp nên có hồi Rheinart đã tính

đến việc lập Gia-Hưng lên làm vua. Việc không thành, Gia-

Hưng tự dưng gây thù với bọn Tôn-thất-Thuyết.

Hồi tháng Năm 1885, Gia-Hưng bị bắt ; người nhà sang

nhờ đại-biểu Pháp can-thiệp, Gia-Hưng được tha. Nhưng

Nguyễn-văn-Tường nói cho Lemaire biết rằng việc Gia-Hưng

là việc riêng của Triều-đình Huế, người Pháp không có quyền

can-thiệp. Mấy hôm sau Gia-hưng-Vương lại bị bắt. Lần thứ

hai, Vương bị lột hết chức-tước và buộc vào tội « Tiết-lậu

quân quốc trọng sự », kết án phái lưu ra Mai-lĩnh. Được ít lâu

Vương chết.

Các quan-lại dự vào việc Gia-Hưng đều bị kết án vào tội

âm-mưu phản-quốc và xử-tử.

Nguyễn-hữu-Độ vì không tuân theo triều-đình, ý muốn

nhậm chức Tổng-đốc Hà-nội bị triều-đình khép vào tội chết

và ra lệnh cho phải dùng thuốc độc mà tự-tận.

Tình-hình càng ngày càng nghiêm-trọng. Tôn-thất Thuyết

trước còn đặt súng chung quanh đại-nội, sau dàn súng lên cả

mặt thành.

Lãnh-sự Pháp cho cử-chỉ đó là một biểu-hiệu chiến-tranh,

yêu-cầu Nam-triều phải triệt binh. Thuyết bề ngoài cho cất

bớt súng để y được vừa lòng, nhưng phía trong, vẫn dự-bị

ngấm ngầm, phòng một cuộc chiến-tranh mới.