VUA HÀM NGHI - Trang 53

tháng, nhưng đã hiểu rõ tình-hình nước Việt-nam. Thống-soái

hiểu rằng nếu triều-đình Huế còn đứng vững, nếu Nam-triều

còn có hy-vọng thoát ly những điều bắt buộc trong hiệp-ước

mồng 6 tháng Sáu 1884, nếu Việt-nam còn có chí muốn

khôi-phục chủ-quyền ở đất nước mình, là nhờ ở hai người :

Tôn-thất Thuyết và Nguyễn-văn Tường.

Nếu Tường và Thuyết còn ở ngoài cương-toả, còn đứng

làm trụ cho Nam-triều, thì Nam-kỳ dù chinh-phục, Bắc-kỳ dù

thất thủ, đối với người Pháp, vấn-đề Việt-nam cũng chưa

giải-quyết.

Khi tới vịnh Hạ-long, Thống-soái De Courcy nói : « Đoạn

trót việc này là ở Huế ».

Đại-tướng Brière de L’Isle cũng nhắc luôn với các tướng

thuộc-hạ câu : « Muốn giải quyết việc Đông-dương, chỉ có

một cách là bắt hai viên Phụ-chính ».

Những việc mà Thống-soái De Courcy định làm ở Huế,

các tướng thuộc-hạ của Thống-soái đã biết rõ ngay từ khi

Thống-soái rời xứ Bắc-kỳ cho nên tại Paris có tiếp được bức

thư sau này của một viên sĩ-quan, đề ngày 1 tháng Bảy

1885 : « Sáng 27 tháng Sáu, Thống-soái De Courcy cùng với

Đại-tá Crétin và các quan hầu đã xuống Hải-phòng đáp tầu

Henri Rivière đi Huế. Đi theo tầu này có tầu Brandon chở lữ-

đoàn quân Ả-rập số 3 và 500 bộ-binh. Lính Ả-rập sẽ đóng tại

Huế. Chuyến này có lẽ Thống-soái sẽ đối phó một cách quyết

liệt. Chậm còn hơn không. Rồi đây chẳng biết Thống-soái có

bắt Tường và Thuyết không hay chỉ bẻ gẫy sức hoạt-động

của hai người ? Người ta đồn rằng những vàng bạc châu báu