VUA HÀM NGHI - Trang 88

lập đàn cúng lễ. Phụ họa với dân, triều đình cũng thiết đàn ở

trong thành, cử các quan-lại ra tế trận vong chiến sĩ.

Trong khi thành Huế bị suy liệt về bệnh dịch tả thì tại các

tỉnh Trung-kỳ cũng gặp một cái họa rất lớn là lương, giáo

xung đột.

Việc tàn sát các tín-đồ đạo Thiên-chúa tuy có nhờ những

cuộc giao thiệp hòa bình của Nam-triều và Chánh-phủ Pháp

trước khi kinh-thành thất thủ mà tạm đình, nhưng Tôn-thất-

Thuyết và đảng Văn-thân không bao giờ quên rằng giáo dân

đã dự một phần lớn trong những vũ-sông của người Pháp.

Thành Huế mất, cái cảnh ngộ đau đớn của vua Hàm-Nghi

và các công thần lại nhắc nhỏm trong trí nhớ của Tôn-thất-

Thuyết mối hận xưa.

Ngay khi mới chạy ra Quảng-trị, Thuyết đã thông báo đi

các tỉnh, yêu cầu quan lại tổ chức đội quân Cần-vương và bài

trừ các giáo-dân.

Những thủ đoạn như đốt nhà thờ, giết giáo sĩ, ở khắp các

tỉnh đồng thời lại bồng bột lên.

Tại Âu-lục là một làng nhỏ ở Quảng-trị, trong ngày 11

tháng Chín 1885 có tới hai trăm giáo-dân bị giết. Kể chung

xứ Trung-kỳ, tháng Tám năm ấy giáo dân bị hại tới 21 ngàn

người.

Đảng Văn-thân ở các tỉnh đồng thời nổi lên, Phan-đình-

Phùng, Đinh-nho-Hạnh dấy quân ở Hà-tĩnh ; Lê-Trực giữ mặt

sông Gianh ; tại Bình-định thì Lê-trung-Đình, Nguyễn-tự-Tân

khởi quân Cần-vương. Các bậc khoa-bảng như người đang