VUA HÀM NGHI - Trang 89

mê ngủ, nghe tiếng súng ở Mang-cá sực tỉnh dậy, vội vứt bút

mà nhảy lên mình ngựa, cùng hăm hở xông ra chiến-trường.

Ý-tưởng đất nước là của triều-đình thốt đổi ra tinh-thần

quốc gia.

Trong bài hịch của đảng Văn-thân gửi đi các nơi, có

những câu : « Nhớ thủa Thái-hòa tại vũ, bề khuông phù, phó

mặc khách công danh ; Đến khi Di-địch loạn ra, đường khôi

phục phỉ vầy trong tiết nghĩa ; Nhà hòng ngã, con lành, con

chống, chẳng phiền cha gặp kẻ Tôn, Ngô ; Giặc đang loàn, sĩ

nước đón ngăn, chi để chúa trông tôi Pha, Mục ; Lỗ Trọng-

Liên nghĩa bất đế Tần, phận nho giả mà lòng lo vũ-trụ ; Văn

Thừa-Tướng trung phò chúa Tống, bước lưu-ly mà vai vác

cương thường… »

Những câu trên này chứng rằng những đội-quân do đảng

Văn-thân dấy lên để chống nhau với quân Pháp từ 1885 cho

đến hết thế-kỷ thứ 19, không phải là quân có thao luyện như

quân Tôn-thất-Thuyết khi chống nhau với quân Pháp ở cửa

Thuận và Kinh-thành. Các tướng đứng chỉ-huy, trừ một vài

người như Đề-đốc Lê Trực, Tôn-thất-Đảm, còn hầu hết là các

nhà khoa-bảng không quen nghề bắn súng, cưỡi ngựa. Đã

vậy, khí-giới lại đơn giản, súng một phần mua của Tàu, một

phần khác thì tự mình chế lấy, nhưng không khỏi có những

khuyết-điểm như súng của Phan-đình-Phùng.

Khí giới hèn kém, quân ô-hợp, tướng không có học

chuyên môn, trong mười lăm năm trời, đảng Văn-thân chống

nhau với quân Pháp bằng khí-phách nhiều hơn là bằng khí-

giới.