VUA HÀM NGHI - Trang 95

mất tăm, bánh xe vong quốc không còn ai nhìn thấy vết.

Bất-đắc-dĩ, Thống-soái De Courcy phải triệu viện Cơ-mật

sang tòa lãnh sự để bàn về việc lập vua mới.

Nguyễn-hữu-Độ yêu cầu Thống-soái tôn Kiến-Giang công

Ưng-Kỵ lên thay cho vua Hàm-Nghi. Ưng-Kỵ là con nuôi thứ

hai vua Tự-Đức, là anh ruột hai vua Kiến-Phúc và Hàm-Nghi,

sinh ngày 19 tháng hai 1864. Độ tôn Ưng-Kỵ, lấy cớ rằng

Ưng-Kỵ đã trưởng thành, đã có đủ trí khôn để cầm quyền.

Nhưng Đông-các-điện Đại-học-sĩ Phan-đình-Bình không đồng

ý. Bình yêu cầu lập Bửu-Lân là con trai Dục-Đức, lấy cớ rằng

Dục-Đức chánh-thức được vua Tự-Đức truyền ngôi, không

may Dục-Đức bị hãm hại thì cái ngôi báu ấy phải trao trả cho

con Dục-Đức. Nhưng Bửu-Lân hồi đó mới lên sáu tuổi. De

Courcy sợ lập Bửu-Lân lại phải đặt Phụ-chánh và không khỏi

có những cái họa như Tường, Thuyết khi xưa, nên nghe lời

Nguyễn-hữu-Độ mà lập Ưng-Kỵ.

Liền đó, De Courcy phái Nguyễn-hữu-Độ và Phan-đình-

Bình sang bệ kiến Từ-Dụ Thái-hậu.

Thái-hậu từ khi ở Quảng-trị về, được người Pháp đối đãi

có lễ độ.

Nhiều lần, các quan mời thái-hậu trở về cung như trước,

nhưng thái-hậu quả quyết chối từ, mà lưu luôn ở Khiêm-lăng.

Nước mất, gia đình bị tan nát, những nỗi đau đớn của thái-

hậu hoặc giả chỉ thích hợp với cái tử-khí ở Khiêm-lăng. Thái-

hậu muốn nhìn về cái chết để bớt sự sầu não. Trong hàng các

cháu, Từ-dụ Thái-hậu thương vua Hàm-Nghi hơn hết. Bị thời

thế dồn dập, vua đắm đuối trong cuộc phong trần, sự còn