VUA HÀM NGHI - Trang 96

mất chỉ cách nhau có từng ly. Ai nói động đến hai tiếng Ưng-

Lịch hay Hàm-Nghi, Thái-hậu lại òa lên khóc.

Nhiều lần Thái-hậu viết thư đi triệu vua Hàm-nghi về.

Nhưng thư ấy thường chẳng đến tay vua. Thái-hậu ngày ngày

trông cháu mà chẳng thấy cháu, lâu dần đành phải tự an ủi

mà tin vào số mệnh. Độ và Bình mang lời Thống-soái De

Courcy tâu lên Thái-hậu. Thái-hậu khóc và lo rằng nếu Triều-

đình cứ bỏ không mãi thì sẽ không có người duy trì tôn miếu

nên Ngài thuận theo.

Ngày 7 tháng Chín, Từ-dụ Thái-hậu rời Khiêm-lăng, về ở

Thương-bạc, ngay trước cửa Thượng-tứ, ngoài thành. Thái-

hậu định khi nào đón vua mới vào thành, rồi Thái-hậu mới

chịu hồi cung.

8 giờ rưỡi sáng 14 tháng Chín, Ưng-Kỵ mặc long-bào sắc

vàng từ phủ riêng đi thuyền rồng đến Phú-văn-lâu, trước cửa

chính Hoàng-thành. Trên lầu, Thống-soái De Courcy và đại

biểu Pháp De Champeaux chực sẵn đón vua mới.

Khi Kiến-Giang Công ở dưới thuyền lên, vua định bước lên

chiếc kiệu chực sẵn đó thì Thống-soái De Courcy tiến đến,

ngăn lại. Rồi Công đi giữa, bên phải De Courcy, bên trái De

Champeaux, theo sau có nhân viên tòa Lãnh-sự, triều thần,

cùng đi bộ tiến cả vào trong thành.

Quân Pháp, do Thống-tướng Prud’homme chỉ huy, dàn ở

hai bên đường nghênh tiếp, cử bài Marseillaise và bắn 21

phát thần-công. Tới điện Thái-hòa, đại biểu Pháp tuyên-bố

trả lại thành trì và kho tàng cho vua mới. Kiến-Giang Công

trân trọng cảm ơn nước Pháp và tiễn De Champeaux ra tận