VUA HÀM NGHI - Trang 128

HAI LÁ THƯ CỦA QUAN NGUYÊN ĐỀ-

ĐỐC HÀ-NỘI

ĐẠI-ÚY Mouteaux một mặt dự-bị tiến đánh, một mặt cứ

phái người dụ Lê Trực ra hàng.

Trực thấy rõ dụng ý của người Pháp, nhưng giả như

không biết, và nhờ lúc rỗi rãi ấy mà chỉnh đốn lại mấy đội tàn

quân.

Tiếp được thư của Đại-uý Mouteaux, Lê Trực đáp bằng

bức thư sau này :

« Ngày mồng một tháng Ba năm Hàm-Nghi thứ ba.

« Tôi biết rằng đối với tôi, Đại-uý vẫn có tình bằng hữu.

Tình ấy, Đại-uý không thay đổi. Cũng muốn ra tiếp chuyện

Đại uý, nhưng trong người mệt không đi được.

« Năm ngoái khi người Pháp lấy kinh-thành, các nơi đều

nổi loạn, giáo-dân thừa thế, giết người, cướp của. Tôi là quan

viên võ cao cấp nhất trong tỉnh nên tôi phải họp thân-hào để

giúp vua và giữ nước. Đại-uý mới tới miền này nên trong mắt

Đại-uý, người nào cũng coi như vậy. Tháng Chạp năm ngoái,

khi Đại-uý viết thư yêu cầu tôi đình-chiến và giải-tán quân-sĩ,

tôi có gửi đến đồn Quảng-khê tặng một món quà nhỏ để tỏ

lòng thành thực. Từ đấy, tôi tĩnh-dưỡng ở rừng Quảng-trạch

và đã hô hào cho hai bên Lương, Giáo giảng-hoà. Nhưng mới

đây Đại-uý lại lập đồn Minh-cầm để nhìn thấu khu rừng bí-

hiểm này. Lập đồn ấy, Đại-uý làm cho dân chúng hãi hùng,

không phải vì họ có ghét gì Đại-uý, mà chính Đại uý làm cho