VUA HÀM NGHI - Trang 132

NGUYỄN-PHẠM TUÂN MẮC PHẢN

ĐỒN Minh-cầm là con mắt của người Pháp để ròm-rỏ vào

đất Quảng-bình. Nếu đồn ấy còn thì mỗi việc hành-động của

Nam-quân không thể giấu được sự thấy biết của người Pháp.

Lê-Trực, tiếp đến Nguyễn-Phạm Tuân đã mấy lần mang

quân đánh phá đồn, nhưng đều không thành công, vì Nam-

quân đã quá suy yếu, không có sức để chống với quân Pháp.

Tôn-thất-Đạm liền nghĩ đến kế đầu-độc.

Kế ấy Đạm giao cho một tên đầy tớ thân-tín là Nguyễn-

trọng-Duật người Thanh-thủy đi hạ thủ.

Một buổi sáng, Duật đến thăm Đại úy Mouteaux, nói mình

là quân của Lê Trực vì bị bạc đãi nên xin ra hàng.

Đại-úy Mouteaux có ngờ, nhưng cũng thu dùng, song cho

canh giữ rất cẩn-thận.

Thoạt đầu Duật dẫn đường Mouteaux đánh mấy chỗ có

tướng Nam ẩn. Nhưng tới nơi nào, Nam-quân cũng đã lánh

xa rồi. Vì những việc Mouteaux định làm Nguyễn-trọng-Duật

đều báo trước cho Nam-quân biết.

15 hôm sau khi Duật ra hàng, quân Pháp đánh một đồn

nhỏ, tình cờ bắt được một tập công-văn, trong có bức thư

của Nguyễn-phạm Tuân gửi cho viên lãnh-binh chưởng-quản

đồn này, dặn nên dự-bị sẵn sàng để giúp cho Nguyễn-trọng-

Duật trong việc đầu-độc quân Pháp.

Ngoài ra lại bắt được một tờ thông sức cũng của Nguyễn-

phạm-Tuân, trong nói :