XIN ĐỪNG ỐM - Trang 84

— Nằm xuống và nghỉ ngơi đi con trai. Con đã trải qua hai ngày khổ

sở.

— Con đã bảo mà, – tôi khò khè thốt lên. – Bà Marsha là một người ác

độc.

Bố mẹ đưa mắt nhìn nhau.

— Bà Marsha à? – Mẹ hỏi. – Bà Marsha là ai?

Bố nhún vai:

— Anh cũng không biết.

— Bố mẹ biết bà mà! – Tôi kêu lên, cố ngồi dậy lần nữa. – Thôi nào,

bố, bố đừng đùa nữa!

Bố nhìn mẹ:

— Anh chẳng hiểu gì về điều con nó nói cả.

Mẹ quỳ gối xuống cạnh giường tôi:

— Corey, con biết bà nội con tên là Betsy cơ mà.

— Betsy? – Tôi nhắc lại.

— Dĩ nhiên. Bà Betsy. Bà sống ngay căn phòng bên phải con. – Bố vỗ

nhẹ vai tôi. – Con trai, có vẻ con vừa trải qua một giấc mộng khác thường.

— Mộng ạ? – Tôi nhíu mày. – Nhưng… nhưng nó có vẻ rất thật bố ạ.

— Nằm mê khi sốt thường rất thật. – Mẹ giải thích. – Và nó còn gây lo

sợ nữa. Ơn Chúa cơn sốt đã qua.

Tôi đưa tay sờ lên trán.

— Con đã bị sốt ạ?

— Ba chín độ rưỡi. – Mẹ đáp. – Con đã mê sảng.

Bố ngồi xuống thành giường tôi:

— Con đã mê man suốt ngày rồi.