YÊU - Trang 109

Tàu, và bà không mang chú Chiến đi, dặn cháu ở nhà phải coi chú Chiến.
Đến lượt Huyền và Tuyết thất sắc:
- Đi Vũng Tàu thật hay bỡn?
- Cháu chỉ nghe hai “ông ba”ø bàn với nhau như vậy!
Tuyết đâm cuống, nói với Huyền:
- Ba đi Vũng Tàu, nhỡ mẹ về, vỡ chuyện thì chết cả… Thôi để em vào lôi
Ba về…
Lại đến lượt chị Hai hoảng hốt:
- Cháu lạy cô! Cô mà vào, bà cháu biết là cháu nói chuyện “hai ông bà định
đi Vũng Tàu” thì chết cháu mất!
Đạt ôn tồn bảo chị Hai:
- Thôi, chị cần mua gì thì đi, kẻo trong nhà mong… Không ai vào lôi ông
Thúc về đâu mà chị ngại!
Chị Hai hoàn hồn, nhoẻn miệng cười, cám ơn rối rít…
Còn lại hai chị em Huyền và Đạt, Tuyết lo lắng nhìn Đạt:
- Nguy quá! Làm thế nào bây giờ thầy?
- Có gì mà nguy! Để tôi gọi xe đưa hai cô về, rồi sẽ tính sau… Gần mười
hai giờ rồi…
Tuyết vẫn không chịu đi, nhìn vào trong nhà Hằng:
- Ba em mê thật rồi! Làm sao chóng thế thầy nhỉ?
Đạt gật gù:
- Anh ấy là một nghệ sĩ!
- Thế sao thầy cũng là một nghệ sĩ… Thầy yêu từ trên mười năm, mà vẫn
không có biến cố gì nguy hiểm!
Đạt cười bí mật:
- Cô biết đâu là không biến cố! Tôi vừ đi Vĩnh Bình về…
Tuyết mở to đôi mắt:
- Thầy đi Vĩnh Bình về?...
- Dạ, nhưng chúng ta về thôi…
Rồi Đạt vẫy xe đưa hai chị em Huyền về…

Liên Kết Chia Sẽ

** Đây là liên kết chia sẻ bới cộng đồng người dùng, chúng tôi không chịu trách nhiệm gì về nội dung của các thông tin này. Nếu có liên kết nào không phù hợp xin hãy báo cho admin.