YÊU EM HƠN CẢ SINH MỆNH - Trang 144

Vừa lên tiếng , nàng đã bị hắn chụp thuốc mê , Du Huân Huân hoảng

sợ vùng vẫy nhưng với sức của nàng sao có thể chống lại hắn ? Vân Yến
Nhi giật mình , cô hét ầm lên “Các người làm gì vậy ? Mau buông cậu ấy
ra.”

“Tránh ra.” – Một tên đẩy mạnh cô ngã xuống đất , Du Huân Huân

dần mất sức , đôi mắt từ từ khép lại , không còn biết gì , chỉ chờ có thế bọn
chúng liền vác nàng lên vai chạy r axe hơi bỏ đi.

*Rầm….

Vân Yến Nhi giật nãy người , hắn hung hăng đấm mạnh vào tường , rít

lên “Khốn khiếp.”

Ngô Thiên Bảo cất tiếng “Không ai giúp sao ?”

“Bọn…bọn chúng có súng…nên…không ai dám lao đến…”

“Được rồi , em về nhà đi , nếu tìm được Huân Huân , tối sẽ gọi cho

em.:

“Vâng…đây là cặp và điện thoại của cậu ấy.” Vân Yến Nhi gật đầu ,

run rẩy đưa đồ cho anh rồi quay đí.

Ngô Thiên Bảo quay sang hắn , anh bình tĩnh nói “Vũ Thần , bình tĩnh

lại trước tiên chúng ta phải nên về nhà rồi bàn với mọi người.”

Ngô Vũ Thần hít một hơi thật mạnh , kìm chế mọi thứ lại quay lưng ra

xe….

*Ngô gia…

Hai bên gia đình đều tập trung tại Ngô gia , không khí dường như còn

tệ hơn trước.