YÊU EM HƠN CẢ SINH MỆNH - Trang 151

Đôi môi nhợt nhạt phun ra làn sương trắng , tay nàng rất đau. Nhìn

Ngô Vũ Thần vì nàng mà bị. thương , trong lòng rất lo lắng . Đột nhiên , cơ
thể nàng chợt chùng xuống. Nàng giật mình nhận ra , cành cây đang có vết
nứt , sắp không chịu được mà gãy…

“Mau thả cô ấy xuống , tao với mày đánh tiếp.” – Ngô Vũ Thần nhíu

mày , Trần Định cũng không phải tay vừa , nếu cứ kéo dài như vậy , cành
cây đó sẽ không chịu được mà gãy mất , hắn không thể để nàng gặp nguy
hiểm.

“Không thể , như vậy cuộc chiến này mới thú vị chứ !” – Trần Định

bật cười.

“Vậy tao…sẽ kết thúc việc này ngay lập tức.” – Dứt lời , Ngô Vũ

Thần vung chân đá một quyền vào đầu Trần Định , gã không thể đỡ kịp , cơ
thể bay ra xa , ngã xuống đất , đầu óc quay cuồng. Ngô Vũ Thần lao đến ,
lôi hắn đứng dậy , đấm thật mạnh vào mặt hắn , định sẽ dùng đòn kết th1uc
nhưng từ phía sau , vang lên tiếng nứt gãy… Hắn giật mình quăng Trần
Định sang một bên vội chạy lại phía gốc cây…

*Rắc….

“Vũ Thần…. …..Á….” – Du Huân Huân sợ hãi hét lên , cơ thể nhỏ

nhắn rơi thẳng xuống dưới. Hắn không thể chụp kịp.

“Huân Huân…” – Ngô Vũ Thần hoảng sợ gọi tên nàng , không nghĩ

ngợi gì , lao thẳng xuống dưới…

Trần Định sững người đứng nhìn cảnh tượng trước mắt , hắn không

ngờ Ngô Vũ Thần dám nhảy xuống. Đám đàn đỡ hắn đứng dậy , cất tiếng
“Đại ca , lần này thì hắn ta sẽ chết không toàn thây.”

“Mày biết cái gì , hắn không thể chết được…”