YÊU EM HƠN CẢ SINH MỆNH - Trang 158

“Anh mặc đi.” – Nàng đưa áo vest cho hắn , Ngô Vũ Thần cầm lấy ,

khoác cho nàng , khóe miệng giương lên “Em mặc thêm đi. anh không
sao.”

“Không được.”

“Nghe lời một chút.”

Du Huân Huân nhíu mày , nàng mím môi , vòng tay ôm lấy cơ thể

vạm vỡ , “Em xin lỗi.”

“Tại sao ?” Ngô Vũ Thần có chút bất ngờ.

“Vì em mà anh gặp rắc rối.”

Ngô Vũ Thần bật cười , kéo nàng vào lòng , xấu xa nhìn nàng “Nếu

vậy ôm chặt một chút.”

“Anh còn giỡn được sao ?” – Nàng đánh vào lồng ngực lạnh lẽo ,

mắng hắn.

“Haha…được rồi , ăn đi , không có độc đâu.” – Ngô Vũ Thần cầm trái

cây rừng đưa lên miệng nàng. Du Huân Huân cắn một miếng ăn thử ,
“Ưm…rất ngon , anh cũng ăn thử đi.” Nàng đưa cho hắn , nhoẻn miệng
cười.

Ngô Vũ Thần nhếch miệng cười , cúi đầu hôn nàng , dùng lưỡi nếm

thử vị ngọt do nàng nói , Du Huân Huân ngớ người , vội đẩy hắn ra.

Nàng đưa tay che miệng , tức giận mắng hắn “Anh làm cái gì vậy ?”

Hắn híp mắt cười ” Là em kêu anh ăn thử mà.”

“Nhưng em có kêu ăn kiểu này đâu !”