YÊU EM HƠN CẢ SINH MỆNH - Trang 156

“Haha…anh không sao , mau lại đây.” Ngô Vũ Thần đưa tay kéo nàng

vào lòng , cầm hai tay nàng để gần đống lửa “Như vậy sẽ không bị lạnh.”

Du Huân Huân ngồi trong lòng hắn , quả thật rất ấm “Vũ Thần , làm

sao có thể ra khỏi đây ?”

“Đừng lo , Thiên Bảo sẽ đến cứu chúng ta nhanh thôi.”

“Sao anh biết được ?”

“Vì điện thoại anh có GPS.” – Hắn giơ điện thoại lên , vẻ mặt rất đắc

ý.

“Nhưng điện thoại anh đang tắt nguồn mà.”

“Mở lên là được rồi , đây là điện thoại chống nước.” – Khóe miệng

hắn giương lên , đưa tay mở điện thoại.

*Bíp… “Xong rồi !” – Hắn để điện thoại sang một bên , vòng tay ôm

lấy nàng.

Đột nhiên trời đổ mưa , Du Huân Huân nhìn ra ngoài hang , cơ thể mệt

mỏi dựa vào người Ngô Vũ Thần.

“Em mệt sao ?” – Thanh âm trầm thấp khẽ vang lên bên tai nàng. Du

Huân Huân lắc đầu.

“Có đói không , anh đi tìm chút đồ ăn.”

“Em không đói , anh đừng đi , trời đang mưa.”

“Hôm qua đến giờ em vẫn chưa ăn gì phải không ?”

“Ưm…” Du Huân Huân ngập ngừng , quả thực hôm qua nàng không

ăn cơm do Trần Định đưa , tuy không đói nhưng nàng rất mệt…. “Em