YÊU EM HƠN CẢ SINH MỆNH - Trang 155

“Tai anh rất thính.”

Nàng bĩu môi , đưa đồ cho hắn , lấy tay che lại “Anh không được quay

lại , đồ…của em đó…”

Ngô Vũ Thần không nghe lời nàng , bình thản quay đầu lại khiến Du

Huân Huân giật bắn người , thét lên “Á…anh làm gì vậy ?”

“Chỉ lấy đồ thôi.” – Khóe miệng hắn giương lên , híp mắt cười. “Anh

mau quay sang chỗ khác đi.” – Nàng ngồi co ro dưới đất , không dám nhìn
hắn.

“Chúng ta là vợ chồng , em cần gì phải xấu hổ ?”

“Anh im đi.” – Nàng gằn giọng mắng hắn. cả người đỏ lên vì xấu hổ ,

nàng vẫn nghĩ Ngô Vũ Thần là người rất háo sắc lỡ như hắn muốn làm
chuyện đó ở đây thì sao ??? Chỉ cần nghĩ đến chuyện đó là nàng muốn phát
khóc rồi. Nhìn vẻ mặt đáng thương của nàng , không nỡ bắt nạt thêm , cầm
chiếc áo sơ mi khác lên cơ thể nàng “Khoác áo của anh , đã khô rồi.”

Du Huân Huân bặm môi nhìn hắn , Ngô Vũ Thật bật cười “Anh đùa

thôi , mau mặc áo vào , nếu để như vậy anh không lường trước được đâu
đấy.”

Du Huân Huân trừng mắt liếc hắn , hậm hực mặc áo vào. Chiếc áo của

hắn rất rộng , dài gần đầu gối của nàng , còn hắn chỉ mặc chiếc quần dài ,
ngồi nhóm lửa , Du Huân Huân ngồi xuống cạnh hắn , nàng nói “Anh
không lạnh sao ?”

“Nếu lo cho anh thì ôm anh đi !” – Ngô Vũ Thần quay sang nhìn nàng

, cười tươi nói

“Anh thật là…không thể nghiêm túc được sao ?” – Nàng đẩy hắn ra ,

gằn giọng nói.