YÊU EM HƠN CẢ SINH MỆNH - Trang 165

Ngô Vũ Thần chán chường nhìn nàng , rồi quay sang phía mọi người

“Mọi người cứ ở lại…”

“Anh nói thật sao ?” – Ngô Chấn Nam nhíu mày hỏi. Cậu ngạc nhiên

khi thấy hắn đồng ý cho mọi người ở lại , từ trước đến giờ anh trai cậu rất
ghét ai phá rối không gian của vợ chồng họ…

“Ừ.” – Ngô Vũ Thần gật đầu , đưa mắt nhìn nàng , khóe miệng cong

lên “Bà xã , chúng ta sang phòng bên cạnh.” Rồi kéo nàng sang phòng bên
cạnh. Bỏ mặc đám người đang trố mắt nhìn .

Ngô phu nhân bật cười “Vũ Thần , từ nhỏ nó đã vậy rồi mọi người

đừng để ý.”

” Chúng ta cũng nên về thôi.” – Du tổng gật gù , đứng dậy cùng Du

lão đi về , Ngô gia cũng đi về , vì không ai mặt dày ở lại khi Ngô Vũ Thần
đã cố ý đuổi….

*Phòng Du Huân Huân….

Ngô Vũ Thần kéo nàng ngồi trên giường , hắn dựa lưng vào đầu

giường , nàng ngồi bên cạnh , vòng tay rắn chắc ôm lấy nàng. Du Huân
Huân nhíu mày “Vũ Thần , sao anh lại thẳng thừng đuổi mọi người như vậy
?”

“Có chuyện gì sao ?”

“Anh….”

“Không sao đâu , đừng lo.” – Ngô Vũ Thần cắt ngang lời nàng , Du

Huân Huân tròn mắt nhìn , hắn biết nàng đang định nói gì sao ?

Sực nhớ tới chuyện hôm qua , nàng nhìn sắc mặt hắn , bàn tay nhỏ bé

chạm nhẹ vào khuôn mặt anh tuấn “Anh khỏe chưa ?”