YÊU EM HƠN CẢ SINH MỆNH - Trang 222

Hắn thở phào nhẹ nhõm , còn tưởng nàng xảy ra chuyện gì , Ngô Vũ

Thần xoa đầu nàng , cưng chiều cất tiếng “Anh đi mua đồ ăn sáng cho em ,
còn mọi người thì về Bắc Kinh rồi.”

“Bắc Kinh ?!”

“Ừ , họ về trứoc vì có chuyện.” Khóe miệng Ngô Vũ Thần giương lên

, đưa tay lau khô khóe mắt nàng , bế bổng cơ thể nhỏ nhắn lên. Du Huân
Huân hốt hoảng hét lên”Anh làm gì vậy ?”

“Đưa em về phòng !”

“Em tự đi được.” – Nàng vùng vẫy , hắn mỉm cười “Ngoan một chút ,

em vẫn chưa khỏe , để anh bế đi.”

Du Huân Huân nghe lời im lặng để hắn bế đi , trong lòng chợt có chút

vui. Ngô Vũ Thần yêu thương nhìn nàng “Sẽ không ai bỏ rơi em , vì vậy
đừng sợ.

Khóe miệng nàng giưong lên ,hai bên gò má ừng hồng , ôm lấy cổ hắn

“Vâng !”