YÊU EM HƠN CẢ SINH MỆNH - Trang 224

hiểu , Du gia đã là bạn của Ngô gia suốt mấy chục năm , nỗi mất mát này
cũng khiến bà rất đau lòng.

Ngô Thiên Bảo càng ôm lấy cô chặt hơn “Bà xã , em đừng như

vậy….anh đau lòng lắm.”

Du Ái My không lên tiếng chỉ ôm lấy anh mà khóc. Nhang khói nghi

ngút trên bầu trời , rất ảm đạm…

Sau đám tang , Ngô Thiên Bảo liền đưa Du Ái My lên xe, cô khóc mệt

rồi thiếp đi , bây giờ anh phải đưa cô về nhà.

Ngô phu nhân đi đến chiếc xe , dịu dàng lên tiếng “Cố gắng an ủi con

bé , hai đứa còn có đứa bé trong bụng.”

“Con biết rồi.” – Âm thanh buồn rười rượi khẽ vang , anh đóng cửa xe

lại , rời đi.

Ngô phu nhân thở dài bước vào xe , bà thầm mong mọi chuyện sẽ ổn ,

còn vợ chồng Ngô Vũ Thần không biết sẽ ra sao….

*Bệnh viện tại Hawaii.

“Sao mọi người lại về Bắc Kinh? Không phải sống ở đây sao ?” – Du

Huân Huân ngồi trên giường bệnh , thắc mắc hỏi.

Ngô Vũ Thần lấy nước và thuốc đưa cho nàng “Ừ , nơi em sinh ra và

lớn lên là Bắc Kinh , em đến Hawaii chỉ để đi du lịch và tổ chức sinh nhật.”

“Vậy em bao nhiêu tuổi ? Tên em là Huân Huân sao ? Tại sao ba mẹ

lại mất , sao em không nhớ gì hết ?” – Nàng nhíu mày , hỏi hắn rất nhiều.

Ngô Vũ Thần điềm tĩnh trả lời tất cả câu hỏi của nàng “Em tên là Du

Huân Huân , hai mươi tuổi , em và anh kết hôn gần ba năm. Ba mẹ em bị