YÊU EM HƠN CẢ SINH MỆNH - Trang 265

“Anh dậy từ bao giờ ?”

“Từ rất sớm !”

Du Huân Huân trừng mắt nhìn hắn , vậy là hắn đã nghe những nàng

nói , Du Huân Huân đưa tay đánh hắn “Anh xấu xa !”

“Hử ? Xấu xa…nhưng anh vẫn rất đẹp trai.” – Ngô Vũ Thần nhếch

miệng cười , cất tiếng châm chọc.

“Anh đáng ghét ! Mau tránh ra.” – Khuôn mặt nàng chợt đỏ ửng , tức

giận lên tiếng , còn dám nhắc lại lời nói của nàng…

Ngô Vũ Thần bật cười ha hả , nằm xuống trên cơ thể nhỏ nhắn ,

“Không tránh.”

“Anh nặng quá đi…Ông xã…!” Nàng nhíu mày , hắn như thế mà đè

lên người nàng sao ??? Làm sao nàng có thể thở ?

“Không !” Ngô Vũ Thần lắc đầu , hai tay đặt lên eo nàng , Du Huân

Huân giật mình “Oái…đừng mà…hahaahh…nhột lắm đó !”

Hắn hôn lên môi nàng , thật sâu và nồng nàn , nhìn nàng bằng cặp mắt

yêu thương “Anh yêu em , Huân Huân !”

Du Huân Huân đỏ mặt , khóe môi giương lên , nhướn đầu chạm nhẹ

lên môi hắn “Em cũng yêu anh !”

Ngô Vũ Thần bật cười , ôm lấy cơ thể nàng . Du Huân Huân đánh nhẹ

lưng hắn “Vũ Thần , nặng quá , anh nặng quá đi !”

“Muốn anh xuống ?”

“Ừ !”