YÊU EM HƠN CẢ SINH MỆNH - Trang 273

“Chà….lão đại à , nhìn cô ta cũng được đấy.” – Một giọng nói xa lạ

vang lên , câu nói của hắn khiến nàng sợ hãi lùi lại.

“Cậu câm miệng lại đi , hừ….cô ta chỉ là một món đồ chơi để tôi hành

hạ Ngô Vũ Thần thôi , đừng có động vào.” Một giọng nói khác lên tiếng ,
hắn nhếch miệng cười , đưa tay giữ chiếc cằm thon nhỏ “Cô ta….chính là
người phụ nữ hắn yêu thương nhất , tôi muốn hắn…phải nhìn thấy người
mình yêu hết lần này đến lần khác gặp nguy hiểm.” Nói xong hắn hất mạnh
Du Huân Huân khiến nàng ngã xuống đất , nàng càng thêm sợ hãi

“Vậy sao anh không gọi hắn đến ?”

“Không cần , tôi….muốn hắn không thể gặp mặt cô ta lần cuối…”

Du Huân Huân hít một hơi thật mạnh , nuốt hết mọi sợ hãi và run rẩy

vào trong “Các người….tại sao lại làm vậy với Vũ Thần ? Tại sao lại ghét
anh ấy đến thế ?”

“Vì….Bắc Kinh này…chỉ có duy nhất một người có quyền , giống

như trong rừng chỉ có thể tồn tại một chúa sơn lâm ! Cho nên…Ngô Vũ
Thần bắt buộc phải chết.”

Du Huân Huân giật mình , nàng không tin được những gì mình vừa

nghe , chết ?! Người đàn ông của nàng….phải Chết ?!!?

Người nọ nhếch miệng cười khẩy , giọng điệu vô cùng ghê rợn “Nghe

nói cô đã bị mất trí nhớ…nhưng không sao , để tôi nhắc lại : Vụ tai nạn của
3 tháng trước khiến cho gia đình cô phải chết…chính là do tôi làm . Khiến
cô ra nông nỗi này cũng là do tôi…”

Du Huân Huân ngớ người…3 tháng trước…không phải là khoảng thời

gian nàng nằm bệnh viện sao ?