YÊU EM HƠN CẢ SINH MỆNH - Trang 296

Ngô Vũ Thần sững người , không tin vào những gì mình vừa nghe ,

“Ông nói gì ?”

“Thiếu phu nhân đã có thai ạ , vừa nãy có lẽ do mệt quá nên ngất đi

thôi.”

Ngô Vũ Thần trong lòng thầm vui mừng , hắn đưa tay mở cửa đi vào ,

có thai ? Trong bụng nàng cuối cùng cũng đã có dòng máu của hắn….

“Ưm….” – Du Huân Huân nhíu mày tỉnh dậy , nàng mơ màng nhìn

xung quanh , cặp mắt vô tình nhìn thấy khuôn mặt anh tuấn , thấy nàng tỉnh
dậy , hắn chưa kịp lên tiếng báo tin vui thì nàng đã siết lấy cánh tay chắc
khỏe , cất tiếng “Vũ Thần….em…em nhớ ra rồi…người đó…có giọng nói
rất quen…em….em…”

Thấy nàng dường như rất sợ hãi , Ngô Vũ Thần vội trấn an , hắn đưa

tay vén tóc nàng , thanh âm trầm thấp vang lên “Huân Huân….sao vậy ? Là
anh đây !”

Khuôn mặt nhỏ bé thấm đầy mồ hôi , nàng ngước nhìn hắn “Vũ

Thần….em…nhận ra giọng nói của người đã bắt cóc em !”

Ngô Vũ Thần sững người khi nghe câu nói của nàng , hắn thở dài ,

nhưng bây giờ không phải lúc nói chuyện đó , lúc này hắn phải nói chuyện
vui của hai người “Chuyện đó để sau đi , em bây giờ cần phải nghĩ ngơi ,
vì…”

“Vũ Thần à….người đó là Trần Đình , là người bắt cóc em một năm

trước còn là người đã giết chết gia đình em…anh…có thể để chuyện đó…
anh có thể để sau được sao ?” – Du Huân Huân gần như sắp bật khóc , rất
nhiều lần Trần Đình tìm cách hại Ngô Vũ Thần , còn bắt cóc nàng để uy
hiếp hắn , nàng làm sao có thể chịu được.