YÊU EM HƠN CẢ SINH MỆNH - Trang 302

Ngô Vũ Thần thấy nàng nhìn chằm chằm về phía Du Ái My , hắn nắm

tay nàng kéo đi , trước khi đi cũng không quên chào một tiếng “Con về
trước đây.”

Ngô phu nhân ngớ người nhìn hắn bỏ đi một cách nhanh chóng “Này ,

Vũ Thần…”

“Mẹ à , kệ anh ấy đi , mẹ cũng biết tính của anh trai con rồi mà.” –

Ngô Chấn Nam vỗ nhẹ vai bà , khuyên can . Ngô phu nhân chỉ thở dài
không nói gì , rốt cuộc thì Ngô Vũ Thần giống ai chứ ? cái tính tự tung tự
tác ấy….

Sau khi kéo nàng ra khỏi bệnh viện , Ngô Vũ Thần lái xe rời đi , Du

Huân Huân ngồi bên cạnh nhíu mày hỏi “Vũ Thần , anh làm gì vậy ? Muốn
đưa em đi đâu ?”

“Đưa em đi mua sắm !”

“Mua sắm ?”

“Em không muốn mua chút đồ sao , rất lâu rồi chúng ta chưa ra ngoài

?”

Du Huân Huân tròn mắt nhìn , nàng cũng không để ý lắm về việc này ,

khóe môi khẽ giương lên “Tất nhiên là muốn.”

Ngô Vũ Thần nhếch miệng cười , thoáng chốc đã đến trung tâm

thương mại lớn nhất Bắc Kinh. Hắn nắm tay nàng bước xuống xe , thong
thả đi vào trong.

Ở phía sau , một bóng người đứng nhìn đăm đăm về phía hai người ,

như đã trông chờ rất lâu , hắn cười khẩy , chầm chậm đi theo….