YÊU EM HƠN CẢ SINH MỆNH - Trang 332

Ngô Vũ Thần cởi áo khoác phủ lên cơ thể mảnh khảnh , cưng chiều

nói “Coi chừng cảm lạnh.”

“Cảm ơn anh.”

Ngô Vũ Thần nhếch miệng cười , ôm nàng ra vườn , bữa tiệc được tổ

chức ngoài vườn , chỉ có nhứng người quen như Ngô gia , Vân Yến Nhi và
Du Huân Huân.

Ngô phu nhân thấy bọn họ vui vẻ đi ra trong lòng cũng an tâm , xem

ra nàng đã hết giận rồi….

Du Ái My cầm đũa gắp thức ăn vào chén nàng , vui vẻ nói “Tiểu Huân

à , ăn nhiều lên đi.”

“Vâng.”

“A…um….” – Đưa bé ngồi trong nôi đưa tay ra kéo vạt áo của nàng ,

Du Huân Huân đưa mắt nhìn cậu bé kháu khỉnh trong xe , nàng đưa tay
chạm nhẹ vào chiếc mũi nhỏ xinh , nó liền híp mắt cười , “Con dễ thương
quá đi , Tiểu Minh à.”

“Ahihi…” – Cậu nhóc kháu khỉnh bật cười , Du Huân Huân nựng nhẹ

cái má phúng phính , chợt nàng hắt xì lien tiếp hai cái , thật sự không ổn
rồi…

Ngô Vũ Thần kéo chiếc áo khoác to rộng khoác thật cẩn thận hơn cho

nàng , cất tiếng “Em vẫn còn lạnh sao ?”

“Hả , ưm…không có !”

“Chị quên mất là em không chịu được lạnh , hay chúng ta vào nhà nhé

!” – Du Ái My cũng bắt đầu lo lắng , nàng vốn không chịu được lạnh , nếu
không cẩn thận sẽ bị cảm mất.