YÊU EM HƠN CẢ SINH MỆNH - Trang 88

Ngô Vũ Thần nhếch miệng cười , “Tôi tự lo được.”

“Nhưng mà….”

*Vút…rầm….đoàng….

“Hắc Long , mày nghĩ một mình mày có thể hạ gục được bọn tao sao

?” – Tên đứng đầu đám người kia – Tào Phúc cất giọng mải mai.

Ngô Vũ Thần nghiêng đầu , vẻ mặt vô cùng nghạo nghễ “Tất nhiên là

có thể.”

“Bỏ con nhỏ đó ra , tao vớimày đấu một trận.”

“Mày nghĩ tao điên sao ? Nghe lời mày…hừ….đừng mơ tưởng.”

“Hắc Long….Tao chỉ muốn giúp mày vứt bỏ ‘gánh nặng’ thôi.” – Tào

Phúc cười mỉa mai , vừa nói hai chữ ‘gánh nặng’ vừa dùng cặp mắt chế
giễu nhìn nàng.

Du Huân Huân mím môi , quả thật đối với hắn lúc này nàng chẳng

khác gì một gánh nặng trên vai phải bảo vệ… “Vũ Thần , buông tôi ra đi ,
tôi tự bảo vệ được mình.”

“Đối với tôi em không phải gánh nặng mà là vợ.” – Ngô Vũ Thần dịu

dàng trả lời. Nhưng dù hắn có nói thế nào , trong tâm nàng vẫn thấy rất
buồn tủi , liền đẩy mạnh cánh tay hắn , chạy ra ngoài.

“Huân Huân !”

“Tôi tự lo được.” – Nàng hét lên , rồi chạy tìm chỗ trốn , vì nàng

không thể thoát ra khỏi hầm giữ xe được , đàn em của Tào Phúc đã mai
phục khắp nơi.