YÊU TINH CHÂN DÀI - Trang 290

Thời Mẫn nói: “Nhặt được trên đường đó, thành ý của lời xin lỗi,

nguôi giận chưa? Đi thôi, ra ngoài mua ổ cho nó.”

Lạc Minh Kính hơi run run, anh muốn cười nhưng cuối cùng anh lại

ôm chú mèo nhỏ khóc lên.

Thời Mẫn cười tự tin: “Xem ra em đã tặng quà đúng rồi.”

Tác giả có lời muốn nói: Tất nhiên, weibo của tiện nhân Vương kia họ

còn chưa thấy… Chương sau bắt đầu, xé xác cặn bã!