0852 - Trang 23

tôi thật may mắn, còn có người tới đón.”

Ngón tay Đàm Vi căng thẳng, mắt hạnh trừng to: “Ai...... Ai tới đón anh

chứ, vừa khéo tôi có việc ở đây nên mới nhìn thấy anh.”

“Khéo thật.”

Đàm Vi trợn mắt, tận lực thay đổi bộ mặt uy nghiêm: “Ra tù rồi thì sau

này nhớ làm người tốt, đừng làm chuyện trái pháp luật nữa, nếu để tôi bắt
gặp, lại giam anh vào ngục.”

Lục Cường cười: “Đương nhiên, bị đảng quốc gia giáo dục lâu như vậy,

tôi nỗ lực cải tạo, sớm thay đổi triệt để rồi.”

Đàm Vi hừ một tiếng: “Tốt nhất là anh đang nói thật.”

Lục Cường tiếp lời: “Rãnh sẽ mời cô ăn một bữa.”

Đàm Vi nhíu mày: “Tại sao?”

“Báo ân.”

“Một bữa thôi sao?”

Lục Cường nâng mi mắt, chống cằm trên mui xe, cười nói: “Cái mạng

này, nếu muốn, đều là của cô.”

Mặt Đàm Vi nóng bừng: “Đừng nói lời thừa thãi.”

Cô ta không nhìn anh nữa, cửa sổ xe chậm rãi đóng lại, Lục Cường nhìn

theo chiếc xe đang chạy.

Căn Tử đi đến: “Đại ca, người phụ nữ đó không phải là trước kia luôn

bám theo chúng ta không tha sao?”

Lục Cường ‘Ừ’ một tiếng, ngồi lên xe.