Đến đó, cô sẽ phải nói chúc ngủ ngon với anh.
Khi họ về đến dưới nhà, cũng là lúc đèn đường đã tắt được một nửa.
Quý Thành Dương đứng cách đó hai ngã tư, nhìn bóng cô khuất dần, rồi
ném đầu thuốc vào thùng rác.
“Mấy năm trước khi trông thấy Tây Tây, tớ đã nghĩ đến Lolita.” Trong
đầu anh chợt nhớ tới lời nói của Vương Hạo Nhiên lúc ban ngày, “Đừng
nhìn tớ bằng ánh mắt đấy, tớ đâu có háo sắc đến vậy. Tớ chỉ cảm thấy
rằng mỗi lần gặp là tớ lại cực kỳ muốn được chiều chuộng cô bé, chính là
tâm trạng khi một người đàn ông muốn được chiều chuộng phụ nữ...”
Lolita, là tác phẩm cấm mà vào thế kỉ trước, đến những nước Âu Mỹ
cũng không dám cho xuất bản.
Anh đã đọc bản in năm 1955, đó là một cuốn tiểu thuyết rất nổi tiếng của
nhà văn Nga Vladimir Vladimirovich Nabokov. Đây là một tác giả vô cùng
nổi tiếng trên thế giới, nhưng độ nổi tiếng ở Đại Lục thì lại không sánh
được với nhà văn Tiệp Khắc Milan Kundera. Nhưng tác phẩm Lolita của
ông thì không một ai là chưa từng biết tới. Vương Hạo Nhiên nói mà không
uốn lưỡi, một cuốn sách ám ảnh như thế hoàn toàn không phù hợp để mang
ra so sánh với cô.
Nhưng Quý Thành Dương thì lại nghĩ đến một bộ phim khác đã xem vào
năm, sáu năm trước.
Cô giống với một diễn viên nhí trong phim, gương mặt mộc nhỏ nhắn
khiến người khác khó quên. Cả hai đều đơn độc và trưởng thành sớm, đều
có vẻ yếu đuối. Chỉ có điều nhân vật trong phim thì lạnh lùng nổi loạn, còn
cô lại tỏa ra hơi ấm khiến người ta cảm thấy ấm áp.