chục canô và thuyền máy sắp sửa lên đường tới một địa điểm nào đó nằm
cách Stettin chừng sáu mươi hải lý về mạn Đông Bắc. Ít lâu sau, ông biết
rằng nơi đó là một hòn đảo nhỏ có tên là Penemuyde, và ông đề nghị các
bạn mình xác định chính xác tọa độ của hòn đảo đó trên bản đồ. �Ông còn
biết được một chi tiết nữa: không một ai làm việc trên đảo được phép rời
khỏi đảo và không một ai được phép đến thăm đảo.
Có hôm, một quả bom nổ ngay trên ngưỡng cửa nhà ông nhưng ông
được vô sự. Báo chí Thuỵ Điển viết rằng cơ quan mật vụ Đức đã lập kế
hoạch bắt cóc và thủ tiêu William Corcoran vì tội "chọc mũi vào việc của
người khác". �Ông bị coi là "tên mật thám Mỹ" nguy hiểm nhất. Một số
người còn đồn đại là vào những ngày đó, báo "Sự thật" của Liên Xô dường
như có đăng bài của đại sứ Liên Xô tại Thuỵ Điển, trong đó, bà đại sứ
Alecxandra Colotai gọi ông là "bậc thầy tình báo số một của chú Sam".
Nhưng lời đồn đại đó chắc chắn chỉ là hành động khiêu khích của tình báo
Đức.
Tuy nhiên, William cũng không tin chắc hòn đảo Penemuyde lại là nơi
Hitler dùng làm địa điểm chế tạo loại vũ khí mà y dự định sẽ sử dụng để
kết thúc chiến tranh trong vòng hai mươi tư tiếng đồng hồ.
� Ông tiếp tục công việc bàn giấy chán ngắt nhưng nhờ đó, ông đã
kiếm được bản sao những khoản thanh toán của công ty SKF, công ty
chuyên cung cấp ổ bi từ nước Thuỵ Điển trung lập sang nước Đức đang có
chiến tranh. Biết được tin này, các nước Đồng minh đã yêu cầu Thuỵ Điển
phải ngừng ngay lập tức việc cung cấp đó. Không ai chứng minh được việc
rò rỉ tin này là do bàn tay của William Corcoran (thật ra ông cũng không
đánh cắp những tài liệu ấy), "tội" đánh cắp tài liệu và để tài liệu ấy rò rỉ
sang phương Tây đã khiến một người Nauy và hai người Thuỵ Điển bị kết
án ba năm tù.
Theo chỉ dẫn của William Corcoran, máy bay đồng minh giờ đây bay
lượn suốt ngày đêm trên bầu trời đảo Penemuyde để chụp ảnh từ trên