viên Cục Tác chiến Đặc biệt Đức chuẩn bị. Tên y là Ben Coiburn, bí danh
là "Benoa".
Ngày 17 tháng 2, hai bên trao đổi điện cho nhau để xác định việc canô
sẽ đến vào đêm 17 rạng ngày 18. Hugo nói với "Mèo con" rằng y không thể
đưa tiễn nàng được, nhưng đại úy Ekkert và hạ sĩ Trich bên cơ quan tình
báo sẽ đi cùng với họ. Y cam đoan rằng lực lượng phòng vệ bờ biển của
Đức đã được báo trước và rằng Ekkert và Trich sẽ biến mất khi chiếc canô
Anh xuất hiện. Tất cả rời Paris trên một chuyến tàu tốc hành. Vomecur,
"Benoa" và "Mèo con" ngồi trong một ngăn toa, Ekkert và Trich ngồi ngăn
toa bên cạnh. Lúc 8 giờ tối tất cả ăn tối tại một khách sạn ven bờ biển. Họ
uống hết hai chai rựơu và "Benoa" thốt lên:
— Tối vui hôm nay thật kỳ lạ! Một điệp viên Pháp, một điệp viên Anh
và một điệp viên Đức! Chỉ còn thiếu một điệp viên Xô Viết nữa thôi!
Đại úy Ekkert đến trụ sở địa phương của cơ quan cảnh sát dã chiến bí
mật để tin chắc rằng tất cả các đơn vị quân đội Đức đã được điều đi khỏi
địa điểm canô sắp cập bến. Rồi cùng với hạ sĩ Trich, y ẩn mình vào hầm trú
ẩn, nơi từ đó có thể quan sát mọi diễn biến trên bờ biển. Quá nửa đêm ít
lâu, Vomecur, "Benoa" và "Mèo con" xuất hiện trên bãi biển. Sau đó ít
phút, từ ngoài biển vọng vào tiếng động cơ âm vang. Canô phát tín hiệu và
"Mèo con" đáp lại bằng ánh đèn pin bật lên ba lần. Một chiếc thuyền cao su
tách khỏi canô. Trên canô có một sĩ quan thủy quân Anh và hai người mặc
quần áo dân sự. Khi mũi canô chạm vào bờ cát, "Mèo con" và Vomecur lập
tức lao đến.
Đúng lúc đó có ba người nhảy từ canô xuống - đó là đại úy Blake và hai
nhân viên Cục Tác chiến Đặc biệt Anh. "Mèo con" lập cập leo lên chiếc
xuồng đang lắc lư trên sóng. Khi nàng định lôi chiếc va li nặng trịch lên thì
bị mất thăng bằng và rơi xuống chiếc thuyền, chiếc thuyền lập tức lật nhào.
"Mèo con" biến mất trong làn nước tối tăm và bẩn thỉu. Đại uý Blake và